Mùa đông làm mọi thứ thu mình lại: hàng cây lặng, con đường vắng và bàn tay tìm đến hơi ấm. Trong bài thơ này, cái lạnh không phải nỗi buồn mà là phép thử để sự đồng hành hiện ra rõ hơn.
Đông đi chậm qua rừng cây im tiếng
Sương trên vai, đường phía trước còn dài
Em đừng sợ những ngày trời ít nắng
Anh vẫn gần như hơi ấm bàn tay.
Ta đã bước qua bao mùa gió trở
Có ngày vui, có những tối không lời
Nhưng chiếc ghế bên nhau còn để ngỏ
Là trong lòng còn giữ chỗ cho người.
Rồi xuân tới từ chồi non rất nhỏ
Từ bình minh hé sáng cuối chân đồi
Mình đi hết mùa đông bằng nhẫn nại
Sẽ hiểu rằng thương chẳng dễ phai thôi.
Bài thơ dùng sự thay đổi của mùa như cách nói về giai đoạn khó trong một mối quan hệ. Xuân không đến đột ngột; nó bắt đầu từ chồi non và ánh sáng nhỏ. Cũng vậy, bình yên được xây từ những lần kiên nhẫn lắng nghe và chọn ở lại.
Khổ thứ hai là phần có thể gửi riêng khi hai người vừa đi qua bất đồng. Nó không phủ nhận những tối im lặng, nhưng nhắc rằng việc vẫn dành chỗ cho nhau đã là một dấu hiệu đáng quý.

