Có những cuộc gặp không cần một dấu hiệu lớn. Chỉ là ai đó bước vào quán quen, ngồi phía có nắng và khiến ta nhớ chính xác màu trời của buổi chiều hôm ấy. Bài thơ dưới đây giữ lại cảm giác nhẹ tênh khi một người xuất hiện đúng lúc, làm mùa hạ đang gay gắt cũng trở nên mềm hơn.
Ngày em đến, nắng thôi nghiêng gay gắt
Gió bên thềm học nói tiếng dịu êm
Ly trà nguội bỗng thơm mùi rất lạ
Con phố dài, anh chỉ thấy riêng em.
Ngày em đến, ve quên lời náo động
Phượng trên cao rơi chậm xuống vai người
Anh nhặt lấy một cánh hồng rất mỏng
Ép vào chiều, giữ hộ một nụ cười.
Mai hạ hết, trời thay màu áo mới
Anh vẫn còn nguyên vẹn buổi đầu tiên
Vì em đến không làm ngày rực rỡ
Chỉ làm lòng anh biết cách bình yên.
Điểm đáng yêu của cảm xúc đầu tiên nằm ở những thay đổi rất nhỏ: một âm thanh bỗng bớt ồn, một màu sắc bỗng rõ hơn, một nơi quen thành kỷ niệm. Khi viết về tình yêu, đôi khi không cần gọi tên trực tiếp; hãy để cảnh vật kể giúp phần rung động.
Nếu muốn gửi bài thơ này cho người thương, bạn có thể chọn khổ cuối. Ba câu đầu tạo bối cảnh, còn câu kết là một lời xác nhận vừa đủ: tình yêu không nhất thiết làm cuộc đời chói sáng, nhưng có thể làm một người tìm thấy bình yên.

