Mưa thường gọi về những cuộc trò chuyện còn dang dở. Tiếng nước trên mái hiên làm thời gian chậm lại, đủ để ta nhớ một người, một con đường và lời chào đã bỏ quên. Bài thơ này không kể một cuộc chia tay rõ ràng; nó chỉ đứng ở phía này cơn mưa và nhìn sang khoảng trống phía bên kia.
Mưa khâu kín hai đầu con phố cũ
Anh bên này, em ở phía không tên
Chiếc ô nhỏ che vừa đôi vai lạnh
Không che vừa khoảng nhớ lớn dần lên.
Anh đã viết một dòng rồi xóa vội
Sợ lời thương làm ướt cả đêm dài
Chỉ gửi gió mùi cà phê buổi tối
Và nhờ mưa gõ cửa hộ ngày mai.
Nếu một sớm trời thôi buồn đến thế
Em tình cờ ngang lại chỗ quen xưa
Xin cứ đứng bên hiên nhà một chút
Anh sẽ về, từ phía cuối cơn mưa.
Bài thơ dùng cơn mưa như một khoảng cách có hình dạng. Người đọc không biết hai nhân vật xa nhau bao lâu, nhưng có thể cảm được sự chờ đợi qua chiếc ô, tin nhắn bị xóa và mùi cà phê. Những chi tiết quen giúp nỗi buồn gần gũi mà không bi lụy.
Trong những ngày lòng chùng xuống, hãy đọc chậm từng khổ và cho phép mình dừng ở hình ảnh hợp với ký ức riêng. Nỗi nhớ khi được gọi tên đúng mức thường bớt nặng hơn, giống như mưa rồi cũng có lúc mỏng đi.

