Sau những ngày nhiều việc, tình yêu không nhất thiết là món quà bất ngờ hay chuyến đi xa. Đôi khi, đó là ngọn đèn còn sáng, bữa cơm được để phần và câu hỏi rất quen khi ta trở về. Bài thơ viết về sự đồng hành giản dị ấy.
Bình yên chẳng ở nơi xa
Là khi mở cửa, trong nhà có em
Nồi canh giữ một hơi êm
Ngọn đèn thức hộ ngoài thềm đợi anh.
Ngày dài gấp lại thật nhanh
Ngồi nghe em kể chuyện cành hoa rung
Ngoài kia phố rộng vô cùng
Về bên căn bếp, ta chung một nhà.
Mai rồi tóc có phôi pha
Xin còn để cửa, để trà chờ nhau
Thương không chỉ phút ban đầu
Mà là đi hết bạc đầu vẫn thương.
Những hình ảnh trong bài đều thuộc đời sống hằng ngày. Chính sự bình thường khiến lời yêu đáng tin: người viết không hứa điều vượt quá tầm tay, chỉ hứa hiện diện và lắng nghe. Đó cũng là vẻ đẹp của tình yêu khi đã đi qua những rung động đầu tiên.
Bài thơ có thể dùng trong dịp kỷ niệm hoặc gửi sau một ngày bận rộn. Nếu muốn cá nhân hóa, hãy thay hình ảnh nồi canh hay tách trà bằng một thói quen riêng của hai người; cảm xúc sẽ gần hơn mà vẫn giữ được nhịp chung.

