Mùa thu thường gợi cảm giác của những điều còn dang dở. Trời đủ dịu để nhớ, lá đủ vàng để nhận ra thời gian đã đi qua, còn một lá thư chưa gửi trở thành nơi cất giữ câu chuyện. Bài thơ này chọn sự bình tĩnh thay cho tiếc nuối.
Trong ngăn kéo mùa thu còn lá thư
Mực đã nhạt mà lời chưa kịp cũ
Anh đã viết từ ngày cây thay lá
Rằng thương em, rồi gấp lại như chưa.
Ngoài cửa sổ chiều đi qua rất khẽ
Một cánh vàng nằm lại giữa trang thôi
Anh không gửi, sợ đường xa mỏi bước
Sợ tay người không muốn nhận thu rơi.
Năm tháng đó giờ hiền như gió mỏng
Lá thư nằm yên, chẳng trách một ai
Điều chưa nói có khi là kỷ niệm
Giữ trong lòng để học cách thương mai.
Hai khổ đầu còn nhiều do dự, nhưng khổ cuối chuyển từ nuối tiếc sang chấp nhận. Cấu trúc ấy giúp bài thơ buồn mà không mắc kẹt trong quá khứ. Bức thư không còn là lời chờ hồi đáp, mà thành một dấu mốc của trưởng thành.
Nếu bạn cũng có điều chưa từng gửi, thử viết nó ra mà không đặt mục tiêu phải chuyển đến ai. Việc sắp xếp cảm xúc thành câu có thể giúp ta hiểu mình đã mong gì, đã sợ gì và muốn bước tiếp như thế nào.

