Một câu thơ ngắn không phải câu văn bị cắt bớt. Nó cần một hình ảnh đủ rõ, một chuyển động nhỏ và khoảng trống để người đọc tự nối phần còn lại. Khi bắt đầu, đừng cố tìm từ thật đẹp; hãy chọn điều bạn vừa nhìn thấy hoặc vừa cảm nhận.
Bắt đầu bằng một chi tiết cụ thể
Thay vì viết “anh rất nhớ em”, hãy ghi lại dấu hiệu của nỗi nhớ: chiếc ghế đối diện còn trống, ly nước mua theo thói quen có hai ống hút, hay con đường bỗng dài hơn khi đi một mình. Chi tiết càng thật, cảm xúc càng tự nhiên.
Để hình ảnh có chuyển động
Một động từ đúng thường có sức mạnh hơn nhiều tính từ. Mưa “gõ” vào cửa, nắng “ngồi” trên vai, chiều “khép” lại sau mái nhà. Chuyển động khiến cảnh vật tham gia vào cảm xúc thay vì chỉ làm phông nền.
Chiếc ghế chiều nghiêng bóng
Chờ một người chưa qua
Anh ngồi nghe nắng mỏng
Khép cửa ngày đôi ta.
Đọc thành tiếng và bỏ chữ thừa
Sau khi viết, hãy đọc chậm hai lần. Chỗ nào phải lấy hơi bất thường hoặc có hai từ cùng làm một việc thì nên sửa. Một câu ngắn có thể chưa vần nhưng cần nhịp. Hãy ưu tiên lời nói tự nhiên trước khi nghĩ đến kỹ thuật cầu kỳ.
Cuối cùng, giữ lại một chút chưa nói. Câu thơ có dư âm thường không giải thích hết lý do nhân vật buồn hay vui. Khoảng trống ấy chính là nơi trải nghiệm của người đọc bước vào.

